Nhắc
đến Thanh Hoá, đến hương vị quê Thanh không thể không kể đến đặc sản
nem chua còn gọi là nem quả. Từng quả nem đã đại diện cho tình cảm gắn
bó của người xứ Thanh lưu luyến tiễn chân du khách. Chỉ bằng bì lợn thái
chỉ, thính, thịt mông nạc, gia vị, tỏi, ớt tươi thái chỉ, hạt tiêu bắc,
chiếc lá đinh lăng bánh tẻ quấn ngoài cùng một ít bí quyết gia truyền
mà cái khối nhỏ vuông vắn có màu xanh của lá chuối, màu trắng của lạt mà
làm say lòng người đến.
Kế
đến phải kể đến đặc sản tiết canh dê cùng các sản phẩm từ dê. Dê phải
kén thứ dê núi ở vùng núi đá Hà Trung, Vĩnh Lộc. Với bàn tay khéo léo và
kỹ thuật pha chế điêu luyện, bát tiết canh dê như một bức hoạ tuyệt vời
với các gam màu xen kẽ: đỏ của tiết, xanh của rau, vàng của vừng lạc,
đen xám của dê song lại rất mát, nhắm kèm với rượu ngâm mật dê thì mới
hợp khẩu vị. Nhân nói về rượu, xin thưa ngon nhất phải kể đến rượu Nga
Liên (Nga Sơn) được chưng cất bởi giống gạo nếp cái đã được chọn lựa cẩn
thận. Nhấp một chút rượu đã có cảm giác thơm đầu lưỡi mùi nếp mới, cay
của men say.... Thứ đến là rượu làng Quảng. Tuy chỉ nấu bằng gạo tẻ,
song không biết là do men, do nước hay do bí quyết nhà nghề mà độ rượu
rất cao, rất đậm song lại rất êm...
Mấy
năm gần đây, một số món ăn Huế đã "du nhập" vào Thanh Hoá, đặc biệt là
các món ăn từ hến. Hội nghị liên hoan, gặp gỡ, sinh nhật, cải thiện cuối
tuần, thậm chí nghỉ mát Sầm Sơn cũng về Thành phố - A lô cơm hến . Ðây
cũng là dịp để hến làng Giàng tự khẳng định một lần nữa "vị thế" sẵn có
của mình trong "họ". Với sự kết hợp giữa công thức và nguyên liệu của
hai miền đã làm món hến sào, cơm rang hến, canh hến nao nức lòng người.
Dường như với sự khác biệt về màu sắc (hến làng Giàng có vỏ màu vàng còn
loại hến khác có vỏ màu đen) đã làm cho nước hến thêm ngon, thêm trong
còn ruột hến thì thơm hơn, ngậy hơn.
Nói
đến làng Giàng thì không thể không kể đến Phi Cầu Sài rất hiếm có ở các
địa phương khác, rất ngon, rất mát. Thỉnh thoảng lại thấy nhớ và bất
chợt thoảng nghe đâu đây tiếng rao của bà bán hàng rong "Ai phi mua ".
Chưa
hết, còn một kho đặc sản khổng lồ của xứ Thanh mà đâu đâu cũng biết đó
là nguồn hải sản dọc biển Hậu Lộc, Quảng Xương, Tĩnh Gia. Nào cua biển,
ghẹ, sò huyết, tôm, mực, cá thu, cá chà... Cũng là ở biển nhưng con cua,
con cá ở đây nó thơm và ngon một cách lạ lùng. Chính vì thế mà các loại
mắm, nước mắm Thanh Hoá ngon nổi tiếng cả nước.
Chớm
Hè, mới tới địa phận Bắc thành phố du khách đã được chiêm ngưỡng từng
"kim tự tháp" dừa xanh mọc hai bên đường "địa phận huyện Hoằng Hoá".
Dường như tạo hoá đã thiên vị ban tặng cho mảnh đất Anh hùng, kiên cường
trong kháng chiến loại dừa sai quả, nhiều nước và ngọt mát đến thế.
Ai
có dịp qua huyện Thọ Xuân thì không thể không mua bánh gai Tứ Trụ về
làm quà. Cũng từ bột gạo nếp, đậu xanh, dừa, mỡ lợn nhưng khác là có
thêm lá gai đã trở thành đặc sản Thanh Hoá. Còn sản phẩm nửa bánh, nửa
kẹo nhưng lại rất hấp dẫn bởi cái cay của gừng tươi, cái thơm của bột
gạo nếp, mật mía, lạc tạo nên một sản phẩm vừa cứng vừa giòn đó là Chè
lam Phủ Quảng. Mà sắp tới, tỉnh đang có kế hoạch đầu tư khôi phục và
phát triển sản phẩm này như một đặc sản dân tộc.
Còn
nhiều lắm, nào là cam Giàng, dứa Thạch Thành, mía Kim Tân, rồi ong Yên
Khương, bánh đa cầu Bố, rượu cần dân tộc Thái... không thể kể hết được
đã tạo nên một hương vị xứ Thanh rất gần gũi nhưng lại rất riêng.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét